Nhà tập thể (1)

Viết dang dở vài thứ mà lười, bệnh lâu năm. Tính viết 3 trang, viết được trang rưỡi hơn rồi quăng đó chơi bời, mở world ra tính viết tiếp lại bí cảm xúc =)). Thôi thì đưa lên 1 trang đã xong, không lại quen tay xóa sạch.

1. Thằng con trai một mình

Hôm qua viết mưa mưa cho đã, bữa nay bên GV về mắc mưa thiệt, đứng trú mưa gần BV 175 nghĩ vẫn vơ chơi, nghĩ về khu nhà tập thể mình ở. Có lần, mình từng tính viết một câu truyện về chính khu nhà của mình – một khu nhà tập thể kiểu xưa. Nhà tập thể khác chung cư ở chỗ là chỉ có vẻn vẹn vài hộ ở. Khu nhà mình thì có 5 hộ, 14 người và trong đó chỉ có 3 nam – mình và 2 chú hơn 50. Nhà xây theo kiểu Pháp xưa – trần nhà cao, có một giếng trời thông thẳng xuống chỗ để xe chung, cầu thang thì chỉ vừa đủ để hai người đi, sát tường và khá tối nếu không ở quen. Các hộ đối mặt so le nhau, chênh nhau đúng 10 bậc cầu thang. Trong các nhà thì chỉ có một hộ ở phía sau, trên cùng mới có thể lên được sân thượng. Nhà mình có được may mắn đó.

Như mình nói ở trên, cả khu tập thể trừ hai ông chú thì có mỗi mình là con trai, còn lại toàn nữ, bởi vậy lúc bé mình hay và phải chơi một mình. Và sân thượng khu tập thể như là một cứ điểm bí mật của mình hồi bé. Từ sân thượng có thể leo lên được mái nhà bằng. Nguyên một dãy phố đều một kiểu nhà, mái nhà sát nhau, chiều chiều từ sân thượng leo lên mái nhà, cứ như đang đứng ở một sân chơi to đùng đủ địa hình – có nhà thì trên có cống để thông nước mưa, có mái nhà lại lót gạch tàu trên đó chẳng biết để làm gì, sát góc lại có vài bụi cỏ dại, có nhà thì phía trên là một bồn nước cũ hay rỉ nước, rồi thêm mớ đồ hư hỏng bị các nhà quăng lên. Đối với một thằng nhóc con thì nhiêu đó cũng đủ để ngày ngày chơi trò thám hiểm trên mái nhà mà không biết chán là gì.

Khi đó, cứ chiều chiều mình lại cầm vài cuốn truyện tranh như Songoku hay Doremon, leo lên đây ngồi coi cho đến khi tối mịt mù không còn nhìn rõ chữ. Hồi bé làm gì có quạt xịn hay máy lạnh, bởi vậy những buổi chiều gió lồng lộng thấy sướng gì đâu. Những bữa trời nắng thì mình núp dưới cái bồn chứa nước, mát mát ẩm ẩm cũng thích. Và lạ lẫm là các nhà san sát nhau nhưng chẳng có đứa nhóc nào lên đây chơi cùng, thế là mình (đành) tha hồ tung hoành. Có bữa cậu đến chơi ngủ lại thì mình dụ ổng hai cậu cháu xách chiếu lên nóc nhà nằm ngủ cho mát (trên đó tối thui mà mình lại sợ ma nên không dám ngủ một mình), hai cậu cháu trùm mềm kể chuyện hồi xưa rồi ngủ quên lúc nào không hay. Những câu chuyện về miền Trung, về ngôi nhà vẫn còn bà ngoại với sàn tạp hóa trước nhà, về một nửa quê hương mình. Mình còn nhớ lần đầu về quê ngoại là khi 14t, vẫn nhớ cái cảm giác bước ngay qua lũy tre là ruộng lúa ngút ngàn, xa xa phía sau là dãy Trường Sơn, khuất tậm mắt vẫn nhìn thấy núi là núi, lúa là lúa và gật gù quê của mẹ thênh thang quá ta ơi.

Mình luôn thích ngắm trời chiều rộng thênh mà buồn buồn chơi vơi. Lúc bé mình vốn chưa biết buồn, chỉ biết là những chiều man mát dịu nắng, gác tay nằm ngửa ngắm mây, ngắm chim làm tổ về, ngắm mặt trăng lờ mờ thì thích lắm, dễ chịu lắm, thiu thiu buồn ngủ mà sướng sướng và một cảm giác mình không hiểu được chỉ biết là rất sảng khoái. Lớn lên, mình mới biết đó là cảm giác tự tại và không có ràng buộc – như khi ngắm biển vậy á. Và nỗi buồn cũng theo mình lớn lên, trời chiều không còn đơn thuần là sự thoải mái mà còn thêm vào chút miên man về sự tàn phai. Những lúc ngồi một mình trên sân thượng, mình lại nhớ về những người thân ở tuổi xế chiều, về việc lâu lâu lại thấy tóc mẹ sao bạc nhiều quá, ông cậu năm ngoái còn đi môtô dữ dằn giờ đã bước từng bước chậm, ông chú cười sang sảng mà hay cau có giờ mỗi tuần phải đi châm cứu. Ở tuổi hơn hai mươi, mình đã bắt đầu có một chút gì đó hoài cảm về thời gian, về cảm giác tiếc nuối lại một ngày đã trôi qua. Mình bớt lên sân thượng những buổi chiều tà, bớt đi những nốt trầm đầy suy tư và nghĩ ngợi nặng lòng. Cứ vậy mà sân thượng khu nhà tập thể cũng dần bị bỏ hoang như một phần bản tính hay suy tư đã bị mình bỏ rơi cách đây ba bốn năm vậy đó.

3/10/2010

Thinking & Watching

Trời đang mưa. Mình chỉ biết là trời đang mưa. Chợt có người hỏi mưa to không, thế là ngó ra phía cửa sổ, thấy mịt mù trời đất. Tiện tay nhảy vô facebook, có ku kêu stop thinking & watching. Bất chợt tự ngẫm đang nghĩ gì và nhìn gì. Đang nhìn ra khoảng không rộng thênh trước mặt và chắc không lâu sẽ bị bịt kín, đang nghĩ mưa rơi thành hạt hay thành sợi trong “Crying Out Love, In the Center of the World”. Mình khá thích câu này, như khi mình ngắm mưa vậy á. Có đôi lúc mưa ứ đọng lại thật lâu, những khi chợt thèm trú mưa, dù trong cốp xe lúc nào cũng thủ sẵn áo mưa. Những lúc đứng không ở hiên nhà nào đó, đứng đã rồi lại ngồi chồm hổm, chẳng để làm gì chỉ nhìn đâu đó xa xăm, vẫn vơ suy nghĩ, để chút mưa tạt ướt tay áo hay ống quần mà cứ tưởng ngày trôi qua. Mưa chợt tạnh, móc phone ra coi giờ thì chỉ khoảng chừng nửa tiếng, cứ tưởng như lâu lắm ai ngờ sau cơn mưa trời vẫn còn sáng sủa. Đành phải chấm dứt cái sự sung sướng bình yên một mình, chùi chùi yên xe và trở về với cuộc sống với chút luyến tiếc.

Cũng có khi không để ý, vào quán café hay đi đâu chơi, nghe rào rào biết ngoài kia mưa đì đùng. Ngồi trong nhà, làm linh tinh thứ chờ mưa tạnh. Rồi khi mưa hết, bước ra thì trời đã tối mịt mù, chẳng còn có thể làm gì, thời gian theo từng sợi mưa mà trôi nhanh. Ngẫm nghĩ thấy đôi lúc trốn tránh để tìm thấy bình yên cũng là khi mình bỏ lỡ những khoảng khắc đẹp nhất. Và đôi khi những bình yên và thoải mái chỉ là trong khoảng khắc. Dù cho thế nào, thì sau mọi cố sự, sau mọi suy nghĩ, cảm xúc đọng lại chỉ là tiếc nuối. Như chính hiện tại, loay hoay làm vài thứ và viết những dòng này, mưa đã hết bao giờ. Tự dưng thấy tiếc tiếc cho một giấc mưa trưa hết sớm. Tự dưng thấy im lặng quá đỗi.

More than memory

I’ve become tired

Of wasting my time

Thinking about choices

That I’ve made

Cause I can’t move forward

While looking behind

The only thing I can do now is change the way

That I use to be

Nhạt

Tháng chín sắp qua, thời gian rồi cứ đi qua. Cuộc đời của tui vẫn cứ âm thầm trôi, rất nhanh, như từng trang sách được lật. Mọi thứ trên đời, đều có lúc trầm lúc bổng, như tuổi trẻ và lúc xế chiều, như đoạn giữa cao trào của tiểu thuyết và khúc hạ màn khép lại một thế giới nho nhỏ be bé. Nếu tự xem bản thân như một cuốn tiểu thuyết thì đáng lý thời điểm này, câu truyện của chính tui phải rất sôi nổi và lôi cuốn, đầy tình tiết và đầy cảm xúc, có thể vui, có thể buồn, đầy rẫy những nốt thăng của cảm xúc chứ không như thực tại hiện giờ, lằng lặng trôi. Tính tui cũng hay viết này viết nọ, nhưng nếu một ai đó kêu tui viết gì đó về chính mình, tui sẽ từ chối ngay bởi tui chẳng biết viết gì, kể gì, nói gì trong đó. Câu truyện đã-được-25-năm-và-vẫn-đang-diễn-ra của đời tui như một cuốn sách không chữ, xam xám, lem luốc. Tui vốn dĩ là một thằng rất dễ cười nhưng chưa bao giờ yêu đời. Như khi tụ họp bạn bè lại, họ có thể thấy thằng tui nói liên hồi, chọc người này, làm người nọ cười sảng khoái và cũng khiến chính bản thân tui cũng rất khoái chí nhưng khi về lại nhà hoặc sau này gặp lại đám bạn đó, kể lại kỉ niệm lần trước thì trong đầu tui lại chẳng có chút ấn tượng gì. Hầu như mọi chuyện trên đời này, đối với tui-25-tuổi đều nhàn nhạt như nhau. Cuộc sống này vốn đa màu sắc nhưng khi thấm vào tui thì cũng như các sắc màu đem đi trộn lẫn với xám, đều thành một hỗn hợp tàn úa và thiếu sức sống.

Thiếu sức sống là cách mà mọi người có thể miêu tả thằng tui hiện giờ. Tui trơ ra đó và không có khả năng phản ứng lại với các sắc thái của cảm xúc. Chẳng hạn có người buồn và kiếm tui tâm sự. Tui thấy đó là một sai lầm khủng khiếp. Cảm xúc của tui vốn đã đơ ra, xám ngoé bà nó từ lúc nào. Đối với chuyện của tui, tui còn hời hợt thì sao có thể nói ra lời khuyên hay đồng cảm với một người nào đó. Chẳng lẽ tui phải kêu họ mặc kệ mọi thứ đi, hời hợt mọi thứ như tui đi, xám hoá như tui đi chăng? Khi tui thấy họ buồn rầu, khi tui thấy họ bức xúc, khi tui thấy họ mệt mỏi và sau đó họ vui trở lại, tui cũng ham, cũng muốn được như vậy. Mà không hiểu sao, tui không thể buồn thảm như thế được và vui vẻ như thế được. Cái gì cũng chỉ thoang thoảng, thoang thoảng con bà nó mà thôi.

Nhưng cho dù có thoá mạ cái sự hời hợt như thế nào đi nữa, tui cũng chẳng thể trách nó được gì. Tui chỉ có thế nghiến răng nghiến lợi mà ghét nó, ghét cả thằng tui – người đã tạo ra cái tính cách chán đời như vậy. Có điều cái cảm xúc ghét chỉ là nhất thời, khi tui đang viết những dòng này, khi tui có lẽ đang lan man đâu đâu đó. Tui luôn có sẵn niềm tin là những gì của tui, tui có khả năng thay đổi được, kể cả tính cách. Đã có những lúc tui rất cởi mở, nhưng về lâu dài tui tự chọn cho mình sự nhàn nhạt bởi tôi thích như vậy. Như cái cách tui thích màu xám và những buổi chiều muộn mà thành phố vẫn chưa lên đèn.

Bởi bản chất nhạt nhẽo như thế nên tui rất trân trọng những giây phút mà sự đam mê của tui vực dậy. Cái cảm giác sảng khoái đó giống như tự nhốt mình trong nhà ngày qua ngày, đặc quánh bởi cái mùi bít bùng, bỗng dưng một sáng bước ra phố, đủ loại mùi ập đến, nắng, gió và cuộc đời. Có khi chỉ là những say mê be bé như tìm được một quyển sách hay bài nhạc ưng ý, vùi đầu coi hoặc nghe mải miết. Những lúc đó tui hay quên hẳn trục thời gian, ngày hay đêm đều mặc kệ. Có lẽ vì thế mà tui bị rối loạn đồng hồ sinh học – chẳng hạn ngủ đêm thì tui hay nổi mụn. Chỉ những sở thích tiêu khiển be bé đôi khi đã khiến tui quên hết mọi thứ. Bởi vậy khi tui tìm được một nghề gì đó khiến tui thực sự đam mê, tui có thể bỏ mặc tất cả như tui đã từng làm. Cả trong tình cảm, có đôi lần tui cũng trở nên si, ngốc và bướng. Tiếc rằng tính tui là hời hợt, có thể trong khoảng khắc đó, tui đam mê Toán, tui yêu ĐL rồi thì tui cũng bỏ Toán, DL cũng ra đi. Rồi thì tui kết design, tui yêu màu vàng nhưng rồi một thứ cũng nhàn nhạt. Đến cùng tui vẫn là xám, vẫn không thể giữ nổi đam mê, vẫn chưa thể học được cách nắm lấy tình cảm của mình.

Poor me!!!

27.09.10

Một năm, nhớ và muốn nhiều thứ.

Muốn lại được vụng về, lóng ngóng khi đi kế ai đó.

Muốn lại được những lúc cười hì hì, ngố ngố, mặt ngu ngu, để cảm giác thật sự thoải mái và bình yên.

Muốn có lại cái cảm giác vừa chợt mắt, lại nhớ ai đó, mở máy viết email rồi gửi.

Lại muốn đánh dấu lịch, mua mấy thứ linh tinh, tự tay làm thiệp này nọ tặng ai đó mà lòng mình vui vui.

Muốn lại thấy nhói tim nhưng vẫn muốn coi một số phim tình cảm.

Muốn lại là một thằng mập sến với chút con nít và hơi hướm lãng mạn.

Muốn có cảm giác yêu ai đó lại lần nữa trở về.

Muốn rất nhiều thứ

…và nhớ một người : ))

xa vời ^^

30.08.10

Bằng hữu

Nhiều lúc bất chợt, đang vu vơ chơi bời hay chìm đắm trong thú vui tao nhã là luyện tiểu thuyết coi phim các loại mà bỏ bê note niếc, chợt ai đó nhảy vào hú phát, nhóc viết gì coi coi, là tui ừ ừ để đó. Chần chừ đâu được dăm ba ngày hay vài tuần gì đó là tui lại lục đục mở word lên gõ gõ, cứ như là đúng rồi, phải viết gì đó vậy á. Văn tui vốn dở nên thường cũng chẳng ai kêu viết gì. Hồi xưa, đâu đó 4-5 năm về trước thì được chừng ba người hay rủ rê dụ dỗ tui phóng tác. Giờ thì màu vàng theo năm tháng cũng nhạt phai, còn mỗi ông ếch già zí bà sis cánh cụt không già, vẫn như xưa, lâu ơi là lâu cũng hay khều tui kêu viết gì đó như đòi kẹo kéo (và bị tui xù).

Mọi thứ đều có qua có lại, tui lâu lâu cũng thèm đọc gì đó từ hai ổng bã. Một chút cà rỡn nghêng ngang mà đôi khi sến thấy ớn của ek hay những bài review nhẹ nhàng của 3c. Những lúc tui thèm đọc nhất là những khi tui bất ổn nhất. Những lúc ấy cứ theo bản năng, tui tự động lủi vào trong bóng đêm, lẳng lặng nghe người khác tâm sự – qua những câu truyện vu vơ – để biết là tui vẫn còn có bạn bè. Rồi khi giông bão của tui đi qua thì hên xui bão lại ập đến với ai đó – bạn tui. Một cách tự giác, tui lủi lại người đó và kể lung tung vài ba chuyện của bản thân mình. Chỉ đơn giản như vậy và bằng hữu đôi khi cũng chỉ cần có như vậy. Nói nhảm vài dòng vậy là đủ rồi, ráng rặn ra vài chữ viết tiếp thôi (ây dà bằng hữu).

Lưng chừng hai lăm

Nếu một ngày nào đó bạn đã hai lăm tuổi như tui, tức là bạn đã đi qua hết một nửa tuổi trẻ của mình (theo quan niệm của tui). Khi tui 19-20 gì đó, tui không có khái niệm thằng mình lúc hai lăm sẽ là như thế nào. Khi ấy, tui chỉ biết là trước 27 tuổi, tui phải làm được một thứ gì đó, để thể hiện chính tôi. Ở tuổi 20, rock là thứ gần như duy nhất tui nghe, và Kurt là một trong số ít tui thích. Chỉ cần 27 năm, hắn đã để lại cái tôi riêng của hắn, và tui cũng khao khát được come as you are như hắn. Tuổi 25 – theo như kế hoạch – vốn sẽ không được neo lại trong cuộc đời của tui.

Hơn 2 năm sau, độ khoảng năm 2007 tui bắt đầu biết đến Murakami Haruki qua Rừng Na Uy. Tui thích cái thế giới mà Murakami dựng nên, xám xịt và mù mịt, nhưng vẫn còn đâu đó chút hi vọng như cái cảm giác khi đứng trước bầu trời mây mịt mù và ánh mặt trời he hé ló dạng phía sau nhưng là bình minh đang lên hay hoàng hôn buông xuống thì vẫn bỏ lửng. Tui biết Murakami Haruki qua một tên bạn, hắn cho mượn hai cuốn Rừng Na Uy và Phía Nam Biên Giới Phía Tây Mặt Trời. Tui thích Phía Nam Biên Giới Phía Tây Mặt Trời hơn – câu truyện về một nam quốc tịch Nhật Bản tuổi 30 rất bình thường luôn bị ám ảnh về quá khứ. Tui khi đó – trai Việt Nam 23 tuổi và luôn có cảm giác bị cột chặt với quá khứ – như nickname của tui. Và khi tui 30t, liệu cái quá khứ đó có như Vương Gia Vệ từng nói, đại loại là “mọi thứ đều có hạn của nó, thịt đóng hộp, cá đóng hộp và cả ký ức đã được gói ghém kĩ lưỡng” hay nó sẽ trở thành sự ám ảnh của cuộc đời tui? Tui tò mò và tui dự định neo mình ở tuổi 30 – là bình minh hay là hoàng hôn? Tuổi 25 với tui vẫn là lơ lửng đâu đó, không rõ ràng.

Hồi năm 2007 trở về trước, tui vốn hay suy tư nhiều thứ, tính trầm và vụng về trong cách cư xử. Rồi đột ngột cố sự xảy ra, dù muốn hay không tui vẫn phải đối mặt, chấp nhận và làm quen. Dần dần tui bỏ luôn thói hay suy tư mà chỉ loay hoay sống. Những chuyện xảy ra khiến tui giác ngộ ra “chỉ cần sống là tốt”. Một quan niệm vừa tích cực lẫn tiêu cực. Dù sao ý niệm đó cũng giúp tui phần nào sống khá thoải mái hai ba năm nay. Và rồi vào một ngày đại loại gọi là sinh nhật của tui, mẹ tui có nói là coi vậy mà đã 25 tuổi, nhanh ghê ta. Với bản năng dân học toán, rất nhạy cảm với các con số, tui nghĩ ngay ra các con số quan hệ với 25, như 1/2 của tuổi 50, như là trung điểm của thời 20 và thời 30. Tui mới thấy mình đã đi qua một nửa thời hai mươi của mình, rồi nghĩ về những ký ức từ năm 20 đến giờ mà phải cảm thán sao nhanh quá. Chừng 2 năm là tui đã 27 nhưng tui vẫn lúng túng giữa lắm con đường để vào cuộc đời, vẫn là gì đó lặng lẽ và gần với 0, vẫn không có cảm giác một chút thành tựu. Những gánh nặng trong quá khứ vẫn nằm đó, ngày một tích tụ, nặng dần và không lối thoát. Những ăn năn ngày một nhiều. Chỉ có khác là né tránh và giả dối để che đậy. Ngày một phải chấp nhận.

Tui – hai lăm – và tui có thể định nghĩa chính mình đơn giản là tui – hai mươi – đã già hơn, đã hoà nhập hơn nhưng có lẽ bế tắc hơn. Tui vẫn là đâu đó xám – vật vờ giữa trắng và đen, giữa bình minh hay là hoàng hôn. Tui 25 và tui rất lưng chừng…

23.08.10

Mai là đám giỗ Vũ, thằng anh họ và bạn thân đầu tiên trong đời của mình. Hắn mất khi mình vừa tốt nghiệp cấp 2. 10 năm đã qua. Nhớ về hắn vậy thôi, rồi để bụng. Mọi thứ cũng nhạt phai. Cũng muốn chạy qua thắp nén nhang, nhưng chẳng để làm gì. Dấu trong lòng, mình mình nhớ là được rồi. Vẫn nhớ mang máng cái hẹn thi tốt nghiệp xong Quân với Bomba đi Nha Trang chơi.

Bữa rồi là ngày mất của su_su_, nhóc con online đầu tiên và duy nhất mình thực sự nặng lòng. Cũng đã 8 năm. Tuần rồi lên Đà Lạt, dạo bộ ngang nhà nhóc, cũng như tháng 8 mọi năm, chỉ nhìn và biết rằng nhà nhóc vẫn còn đó, rồi long nhong dạo chơi mà thôi. Năm nay Hồ Xuân Hương cạn nước, phải chi năm đó cũng thế thì… Mình với nhỏ vốn là vô duyên bạc phận. Vì nhỏ năm 11 mình trốn học lên Đà Lạt biết bao lần nhưng biết bao lần đều chậm chân, không thể gặp mặt. Nếu năm đó cho mình được gặp nhỏ một lần thì… Với nhỏ, mọi thứ đã nhạt nhoà nhưng vẫn chưa tàn phai. Vẫn còn một chữ nếu lạc nhịp mà mình chưa thể xoá được hẳn.

Mới đầu tuần mà chơi vơi quá. Tháng 8 vẫn là mùa đông.

Thôi đành đi làm.

16.04.10

Viết vội dăm ba dòng. Hai bữa nay, sáng sớm mình ra công viên đi bộ, thấy cũng vui ghê. Đôi khi sống như người bình thường cũng hay ho chứ bộ. Sáng dậy sớm, đi bộ ra công viên 23/9, ngang qua Tour Le Jour, giờ đó thợ nó đang nướng bánh, mùi bơ thơm nức. Dù mình không khoái bơ với sữa cho lắm, nhưng cũng thích mua ổ bánh mì nóng, về nhà pha ly café sữa đá rồi chấm bánh mì để ăn. Sau khi đi bộ ra mồ hôi, tắm một phát cho mát mẻ rồi ăn miếng bánh mì dòn dòn, ngọt ngọt, đắng đắng, béo béo, lạnh lạnh mà thơm thơm, lại mềm mềm thì còn gì bằng. Một cách khá hay để bắt đầu một ngày mới ^^. Mà xí nha, nãy giờ là mình tưởng tượng và tính vậy thôi chứ thực ra hai ngày rồi có mang theo tiền đâu mà bánh với chả mì =)). Mai hi vọng là mình vẫn dậy đi bộ, và trong cái trạng thái lờ đờ lúc sáng sớm ấy lại hi vọng là mình nhớ đem theo tiền để mua đồ ăn vặt.

Mình rất khoái cái không khí công viên lúc sáng sớm nha. Mọi người vừa thoải mái lại vừa gấp rút. Người nào người nấy bước chân cũng dài và nhanh, nhưng lại không vội vàng. Mình thì vốn là một thằng đi chậm, tự dưng thấy ai cũng lướt qua mình một cách nhẹ nhàng làm thằng mình phấn khích, cũng sải bước dài, ham hố vượt qua mặt… các ông bà cụ =)). Nếu giữ được cái thói quen thể dục sáng sớm thì cũng là một dịp để mình thay đổi cách đi lại. Hồi xưa mình mập quá, bụng to quá đâm ra đi hay khòm người về trước, mà bước cũng ì à ì ạch. Giờ ốm bớt tí, ráng tập đi thẳng lưng, bước dài cho nó trẻ trung yêu đời khoẻ mạnh chút. Cả đi xe cũng vậy, mình hay ngồi khòm khòm, giờ cũng đang tập ngồi thẳng thóm, cho nó đẹp :”>.

Ngẫm lại thấy cũng rất buồn cười là mình luôn tìm một cách sống riêng cho bản thân, không muốn giống bất kỳ ai, chọn chọn lựa lựa riết, cuối cùng cũng sống bình thường như bao người khác. Mà buồn cười là cuộc sống bình thường hiện giờ lại khiến mình rất thoải mái. Nhưng có điều liệu mình có chịu ngồi yên và ăn, ngủ, sống tích cực như vậy được lâu dài hay không? Hay được vài tháng, lại sa ngã theo một cách khác? Mặc kệ chuyện sau này, chỉ biết là mình đang hài lòng với mình hiện tại là okie rồi.

Hai bữa nay, sáng nào mình cũng gặp một con chó ngoài công viên theo chủ nó tập thể dục. Thấy con chó chạy lon ton, mặt đơ đơ ra và cứ thấy con chim nào đậu gần gần nó là liền lập tức tăng tốc chạy lại dí con chim, con chim bay đi chỗ khác, ảnh lại chạy lon ton lon ton, con chim vừa đậu xuống, ảnh lại tăng tốc lên dí như con khùng làm mình mắc cười gì đâu, nhớ đến cái truyện Marley and Me =)). Những con chó luôn thừa năng lượng và giết chết kẻ thù bằng cách liếm cho đến khi ngột thở =)). Nghĩ đến viễn cảnh mình có một thằng cún đệ tử, dắt nó ra công viên dạo rồi nó làm đủ trò ngu si bêu xấu chủ nó, mình thì luôn phải dí nó thì cũng khoái chí b-).

Kết thúc cái post này cũng bằng hình chó vậy, thôi chào ngày mới mọi người :D .

30.03.10

Những đêm khuya ngồi nghe J pop-rock, gặp được bài nào ưng ý, nhịp giò theo giai điệu mà lòng muốn đi rong, hoang dại đâu đó chừng 1-2 năm. Gần đây hay chạy qua quận 07 đánh cầu lông, chiều về ngang qua đồng cỏ lau, vắng nhà vắng cửa, gió có dịp thổi thẳng tay thẳng chân không vướng bận, tự do gì đâu. Mùa gió đang về, chiều chiều có bữa hứng chạy ngang qua cây cầu sắt, trải ra trước mắt một khoảng không bao la, diều fất fơ, nhìn mà thèm, mà muốn quay ngược đầu xe khỏi hướng Sài Gòn, fóng thẳng ra Cần Giờ, ra đâu đó có biển, cho thoả tí lòng, tí ước mơ.

Nhưng có những thứ mình vốn không thể bỏ được. Có lẽ nhiều năm về sau, khi kể lại ý nghĩ muốn bỏ nhà đi đâu đó vài năm, mình sẽ chậc lưỡi hay thở dài gì đó nhưng mình chắc chắn sẽ không hối tiếc, sẽ không buông ra những câu đại loại “Giá như, Phải chi…”. Giống như tâm trạng mình hiện giờ, nghĩ về việc mình cầm chân ở Sài Gòn, hơi buồn buồn chút thôi dưng mà đã yêu thương thì phải chấp nhận hi sinh ^^.

Ước mơ mãi là ước mơ.

Nói về ước mơ được ra đi làm mình nhớ lại Honey and Clover. Honey and Clover với Beck có lẽ là hai anime ảnh hưởng và để lại cho mình nhiều ấn tượng nhất. Đâu đó trong HnC với Beck là sự hoang mang về con đường phải đi, về những câu hỏi đặt ra mà không biết trả lời, về ngỡ ngàng trong tình yêu, về mọi thứ một cách rất lưng chừng, về gì đó của chính thằng mình hoang mang hồi 3-4 năm về trước. Hồi xưa có viết tí cảm nhận về Honey and Clover 1. Tiện tay quăng lên đây luôn.

Honey and Clover

Tôi viết về HnC sau gần hai năm xem bộ anime này. Cũng chẳng phải do đang xem lại, cũng không l‎ý do gì cả, chỉ là chợt nổi hứng và viết trong trí nhớ mang máng của tôi về nó. HnC gồm hai season, bản thân tôi thích season đầu hơn, nhưng nếu không có s2, HnC không thể là một ani trọn vẹn. Nếu HnC1 là những kỉ niệm đẹp thời sinh viên, là một tình yêu thoang thoảng đan xen giữa các nhân vật, là một cái kết he hé về một chuyện tình có thể xảy ra và tưởng chừng là sự chấm dứt cho một cuộc đuổi tình và theo tình, thì sang HnC2 nó thực hơn. Như hôm bữa, tôi có xem một movies tên Wall-E. Wall-E cũng tựa như hai phần, một phần diễn ra như chúng ta mong đợi, cũng như trong HnC1, và một phần là sự thật nó phải thế – phần kết. HnC2 cũng đóng vai trò kết lại một mối tình đan xen giữa 4 nhân vật, một sự lựa chọn mà cứ hi vọng đừng như thế, nhưng HnC2 cũng mở ra một cuộc tình mới cho một nhân vật khác có kết thúc khá buồn ở S1. Tình cảm hình như là vậy, bất chợt và bất ngờ.

Tựa truyện, Honey and Clover hay phiên âm gốc tiếng Nhật là Hachimitsu to Kuroba. Tôi không biết tiếng Nhật nên tôi cũng không thể hiểu được tựa gốc của nó nghĩa là gì cả. Tôi chỉ dịch theo cách của tôi về tên tiếng Anh, nhỏ và cỏ bốn lá. Nhỏ của nhân vật chính – cũng như một cây cỏ bốn lá giữa rừng cỏ ba lá – phải có gì đó một chút duyên mới có thể tìm thấy được. Tìm thấy được nhưng chắc gì đã có thể có được? Tôi nhớ có một đoạn, cả bọn cặm cụi kiếm một cọng cỏ bốn lá, như một lời chúc cho một nhân vật sắp đi xa. Một trong những lần tụ tập hiếm hoi sau cùng của nhóm sinh viên 5 người trong tâm trạng luyến tiếc sắp phải xa một người thầy – một người bạn. Sau này, khi coi Jdrama, nhiều lúc tôi phát hiện có những khúc sao làm mình nhớ cái không khí bạn bè đàm đúm thưở sinh viên trong HnC quá. Đặc biệt trong Proposal daigasuken, cũng nhóm 5 người bạn, cùng tụ tập ngắm pháo hoa mùa hè, cũng tình cảm he hé của một nam một nữ trong nhóm, cái không khí đó làm tui phải hú thằng bạn cho mượn đĩa HnC về, nhìn đó rồi chẳng coi. Cảm giác lần thứ hai sẽ làm hụt mất đi cảm giác lần đầu tiên của tôi.

Trong HnC, tôi ấn tượng nhất là hai hình ảnh bánh xe đạp quay đều đều và một vòng xoay rất to cứ chầm chậm xoay. Nếu cuộc sống như bánh xe ấy, cứ đều đều xoay, thì khi cả bọn đi chung, mọi thứ đều như chậm lại, mất đi vẻ hối hả mà thay vào đó là cảm giác như đang ngồi trên một vòng xoay rất lớn, chầm chậm mà tận hưởng. Nhưng không như bánh xe đạp, cứ xoay miết, vòng xoay to đó, chỉ xoay đúng một vòng, rồi dừng lại rất lâu. Những cuộc tụ hợp, cũng là nhất thời, rồi tan rã.

HnC mở đầu bằng một câu tự hỏi của Takemoto – Với chiếc xe đạp, liệu tôi có thể đi được bao xa bao lâu? Rồi HnC1 kết thúc bằng chính hành động của Takemoto – ra đi trên chính chiếc xe đạp đó. Một chuyến đi, một thử thách hay là một sự tìm kiếm? Hai nhân vật có ảnh hưởng khá lớn đến quyết định ra đi của Takemoto là Morita – một senpai ở chung nhà trọ, một thiên tài. Morita luôn có những chuyến đi cống tác bí mật bất ngờ, có lúc còn sang cả Hollywood. Nhân vật còn lại là Hagu – người Take thầm để ‎ý từ lần đầu gặp mặt. Hagu cũng như Morita, là một thiên tài về hội hoạ. Take luôn cảm giác được giữa Morita và Hagu có một tình yêu thoang thoảng pha lẫn sự đồng cảm về tâm hồn của hai thiên tài hội hoạ. Take luôn thấy được sự cách biệt giữa mình và Hagu, là cảm xúc về thế giới xung quanh. Trong mắt Take, hoa anh đào chỉ là hoa, hươu cao cổ chỉ là hươu. Nhưng với Hagu, hoa anh đào là sắc hồng rực rỡ, hươu cao cổ là những tảng màu đan xen giữa vàng và đen. Nếu cảm xúc là ngăn cách giữa Takemoto và Hagu thì cảm xúc lại là cầu nối cho Morita và Hagu được gần hơn. Chính sự khác biệt đó khiến Takemoto dù gần nhưng chẳng dám xích lại gần. Takemoto muốn có sự đổi mới và điều Takemoto có thể làm là thực hiện một chuyến đi mà trong lòng đã âm ấp từ lâu nhưng vẫn chưa thể làm được. Một chuyến đi để có thể thử thách giới hạn của bản thân, để tìm kiếm một điều gì đó mới, có thể phá vỡ được ngăn cách về cảm xúc. Một chuyến đi không xác định được đích đến không phải là điều dễ dàng. Đó cũng là l‎ý do tại sao bao năm nay câu hỏi đi được bao xa vẫn tồn tại mãi trong đầu của Takemoto. Cái cảm giác không dám vươn tới một thứ xa xôi là một trở ngại tâm l‎‎ý của Take, cũng như cảm giác giữa bản thân và Hagu quá xa cách. Sau chuyến đi, Take vẫn chỉ là Take cũ, vẫn thấy hoa chỉ là hoa nhưng khác xưa là Take dám thử thách bước tới. Và Take đã khẽ nắm tay Hagu. Một chuyến đi, không phải là đi xa bao nhiêu mà là chuyến đi đó đã bắt đầu hay chưa. Và tình cảm đã bắt đầu.

HnC1 khép lại bằng cách mở ra một kết cuộc lơ lửng giữa Hagu và Takemoto, vẫn còn một dấu chấm hỏi lớn về Morita – về những chuyến đi bất chợt và tình cảm vu vơ của gã thiên tài, vẫn còn một cuộc đuổi tình không có hồi kết giữa Yamada – Mayama – Rika. Bộ ba YMR khác hẳn Take – Hagu – Morita. THM có thể chia vào nhóm e dè, thích thì thích nhưng chỉ để trong lòng. Còn YMR trực tiếp hơn: Yamada sẵn sàng bộc lộ tình cảm của mình với Mayama cũng như Mayama không ngại khác biệt về tuổi tác vẫn tỏ tình với Rika.

Tôi thích Honey and Clover của tôi kết thúc như vậy, lơ lửng mà đáng yêu như cái nắm tay hờ của Hagu và Takemoto, man mác với những giọt nước mắt của Yamada dành cho Mayama.

Càng thích HnC1, tôi càng ghét S2 của Honey and Clover bởi nó quá đời, nó vẽ ra những bước ngoặc, giải quyết được cái dấu hỏi lơ lửng lúc cuối HnC1. Kết thúc của HnC2 có lẫn niềm vui và nỗi buồn, nhưng hai thứ đó quá minh bạch, không theo ý muốn tôi chút nào nên tôi ghét. Có lẽ tôi vốn thích những thứ có chút mơ hồ, có chút gì lưng chừng để khiến tui nghĩ ngợi mông lung. Nên tôi sẽ chẳng bao giờ viết tí gì về HnC2.

23.03.10

1.

Hơn tháng mấy rồi mình không viết gì. Chủ yếu là do lu xu bu học hành với làm fụ nhà từ trước Tết qua gần hết Giêng, mọi thứ tuy không suông sẻ mấy nhưng được cái thoải mái. Nói chung mình không có mê tín mấy nhưng mà cứ năm nào qua Tết là nhà mình lại không chuyện này cũng chuyện kia, không phải thất bát tiền bạc cũng người này người kia bệnh. Năm rồi tính ra năm tuổi của mình, cô dì ông ngoại mẹ đều nói cẩn thận, ít đi xa blala thì mình cười hề hề mặc kệ. Đến năm nay là năm kị của mẹ mình, mình lại hay nhắc chừng mẹ cẩn thận sức khoẻ với đi lại. Mẹ lại cười nói mình tuổi trẻ mê tín. Người một nhà vốn là vậy, mọi người lo cho một người, người đó thì luôn tỏ vẻ thoải mái để mọi người khỏi phải lo lắng ^^.

Mình có cảm giác một thời tuổi trẻ mình qua mất thì phải, tình cảm luôn nhẹ nhàng và bình thản, không còn quá cực đoạn yêu ghét rõ ràng hẳn ra. Lập trường về mọi việc cũng vậy, không quá chống đối bất cứ thứ gì, ai thích gì sống sao là chuyện người ta, chẳng buồn khuyên, mặc kệ mà sống thôi. Mỗi người mỗi một ngã rẽ, không thể uốn theo hướng của mình. Hồi xưa thì mình hay bao đồng vụ này, nhất là mẹ với anh mình, luôn tìm cách fix một số thói quen xấu của hai người đó, mà đặc biệt là ai càng thân thì mình lại càng khắt khe, đôi khi cực đoan. Phải nói là lúc ấy lòng mình đầy nhiệt huyết muốn thay đổi cuộc sống tốt đẹp hơn, gia đình tốt hơn. Cuối cùng mèo cũng hoàn mèo, mình lại bực bội, đôi khi trong nhà lại cự cãi nhau. Nên càng lớn, cái nhiệt huyết của mình nó xịt bùm, giờ thì mình khuyên dăm ba câu, mọi người không thích làm theo thì thôi, cái đó là cuộc sống của họ và họ có quyền nhào nặn nó sao cũng được. Mọi người thoải mái sống theo cách của mình, không ai chạm tới mình thì mình cũng mặc kệ, cứ vui vẻ mà sống thôi.

Sau bao năm trời, cuối cùng mình rút ra được một thứ là đôi khi người ta chỉ cần người khác quan tâm vừa phải mà thôi. Vượt qua một giới hạn nào đó, quan tâm lại bị phản tác dụng. Chẳng hạn thích ai đó, luôn lo lắng cho người ta đôi khi bị coi là làm phiền >:). Nên có lỡ yêu một ai mà người ta với mình không duyên không phận thì lặng lẽ dõi bước để ý thôi. Cái này là kinh nghiệm xương máu nè =)). Mà tính ra tư tưởng của mình riết rồi bị tí Phật giáo với Đạo giáo ảnh hưởng, vừa theo đường lối vô vi của Đạo giáo – không để ý mọi thứ xung quanh cứ tập trung sống trọn vẹn cuộc đời của mình, lại vừa có quan niệm nhất hoa nhất thế giới – mỗi người đều có con đường riêng, đều có một cách ngộ riêng về cuộc sống không nên can thiệp quá làm gì. Tiếc rằng mình chưa ngộ đạo, không thì đã xách bịch đi truyền đạo rồi bị công an hốt mất đất rồi =)).

2.

Nói linh ta linh tinh nãy giờ mình cũng chẳng rõ mình nói gì, thôi quay về với cuộc sống hàng ngày. Gần đây đi học lại tiếng Nhật, xen kẽ với đánh cầu lông phủ kín hết 6 buổi tối trong tuần. Lúc đầu còn bon chen tính học Piano, mà nghĩ lại thôi để đó mốt tính, ôm nhiều thứ quá lắm khi lại bể kèo. Lần này quyết tâm học Jap cho đến khi nói bập bõm, coi fim hiểu bập bõm, kua gái Jap cũng được bập bõm rồi mới tính vụ piano sau, không nghỉ lụi giữa chừng nữa.

Mà gần đây mình toàn chơi mấy dự định dài hơi: tiếp tục chơi thể thao ít nhất 1 năm – hi vọng 2 nhóm cầu lông mình đang chơi không bể xuồng, còn không lúc đó có nước đi bơi vậy; quyết tâm học Jap cũng 1 năm+ trước đã (dự tính của mình là để có thể nói chuyện bằng Jap thì mình có lẽ tốn cỡ 2 năm) , để dành $ mua camera trong vòng 1 năm – theo dự tính là 50D và 1 số thứ kèm theo mắc mỏ (bởi vậy ai rủ mình đi chơi thì sorry vậy). Mấy vụ này không như giảm cân, giảm cân là mục tiêu về trọng lượng, lần này mình đặt mục tiêu để rèn luyện tính kiên trì của mình (thứ mình kém nhất). Hi vọng vụ camera hoàn thành sớm chút chút, trước Tết năm sau.

Nhắc tới vụ lâu dài lại nhớ mình từng dự tính kiếm một permanent relationship, nhưng rồi xếp xó nó mất tiêu. Giờ mình cũng nên xem lại vụ này. Chuyện tình cảm mình cũng đã thông suốt ít nhiều, quên hẳn thì chưa thể, nhưng mình đã chấp nhận buông tay, giờ chỉ cần có thời gian thì sẽ từ từ mà bốc hơi mà thôi. Tính mình có khuyết điểm là quá cố chấp, đặc biệt trong tình cảm. Như mình nói ở trên, tình cảm gia đình mà mình còn cố chấp như vậy nói chi là khi thích ai đó thật lòng. Rất khó để có thể tự buông tay trừ khi vô tình ngộ ra bí kiếp. Cũng may lần này mình ngộ ra một số thứ, quyết định break my heart once more time to reborn ^^. Có nhiều thứ, sờ sờ trước mắt nhưng đôi khi lại khó chấp nhận ghia, fải trầy trật mới có thể thông suốt. Coi như là God bless me. Mà cái cảm giác đã bỏ xuống được nó vừa thoải mái, vừa hụt hẫng, đối lập nhau ghê. Thiệt là đến giờ mình vẫn đang tập để thích ứng với việc không có ai để nghĩ đến trước khi đi ngủ.

Lo nói nhăng cuội, xém tí quên mất vụ giảm cân. Mình giữ trọng lượng cơ thể 70kg cũng được gần một tháng, nghĩa là mình có khả năng giữ để không lên cân cũng không giảm cân, giờ chuẩn bị giảm thêm chừng 5kg để còn 65kg là chuẩn >:). Nhắc tới vụ giữ 70kg một tháng rồi là do tại hồi Tết, mình xuống cân còn 68kg, thấy lo lo lỡ mình ko kìm được vụ giảm cân, cứ 1-2 tuần xuống 1 kg riết thì ăn mày, nên mình thử tập lên kg, sau đó tập giữ kg ổn định coi okie không. Sau một tháng thử nghiệm thấy mình có thể làm được, nên extend cái DiePRJ tới 65kg ^^. Vậy đi. Lảm nhảm tí đã mà gần 2 trang A4 @_@, thôi gác bàn fím tại đây. Oyasuminasai.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.