Mùi yêu

Em đi công tác xa, sáng cuối tuần trở nên thừa thãi. Bạn chẳng biết làm gì, xách bị đi bơi, tiện tay lấy gói dầu gội Dove bữa mua cho em còn dư theo. Bơi xong, gội dầu các kiểu ra, thấy người có mùi quen quen. Mùi mỗi lần ôm em, mỗi lần em dựa vào bạn, mùi tình yêu. Chợt nhớ em. Từ lúc quen nhau đến giờ, toàn là mình xách ba lô đi, em ở nhà. Lần này đổi vai, mới hiểu nỗi nhớ, nỗi lo, nỗi xót của người chờ đợi. Chợt nhớ lại bữa cafe với ku bạn, hắn có nói một câu. Một khi đã yêu và quyết định lập gia đình thì phải chấp nhận hi sinh vài đam mê, chẳng vì lý do gì cả, chỉ là thấy xót cho người mình thương, nên bỏ. Thấy đúng. Càng bước sâu vào một mối quan hệ, càng phải chấp nhận, thay đổi và buông bỏ vài thứ. Cả hai đều cố gắng, chỉ vì chữ thương. Ở đời, vốn dĩ không có cặp đôi nào hoàn hảo và hợp nhau, chỉ có những cặp đôi thương nhau, chịu khó thay đổi và chấp nhận con người nhau thôi. May mắn là em và bạn đều có chung suy nghĩ đó. Vẫn hy vọng đây là lần yêu cuối cùng của bạn. Để sau này, nhắc đến Dove, là nhớ đến mùi yêu thương.

Chợt nghĩ, sao không có team quảng cáo nào dùng concept này nhỡ. Mùi yêu thương đôi khi đơn giản thế thôi mà 🙂

Advertisements

Cưới

Ngày cưới ông anh, nhìn mọi người vui vẻ, nhìn ông anh lông ba lông bông cũng có gia đình. Nhìn ổng lần đầu mặc vest, mang giày tây, lạ gì đâu, mà cũng mừng gì đâu. Chợt nhớ mẹ quá chừng. Nhớ cái hồi đi đám cho anh họ, mẹ mặc bộ áo dài vàng đen, búi tóc giả, cười móm rọm, hiền ơi là hiền. Chợt nghĩ, hôm nay có mẹ, vui biết mấy. Chắc mẹ cười không ngớt, mà mắt mình rươm rướm lúc nào không hay. Ngày vui, đừng nên nghĩ chuyện buồn mà sao đi rước dâu xong về tới nhà, gọi dặn dì chiều nhớ ra nhà hàng mà tự dưng nghẹn ngào rồi khóc tỉnh bơ. Nước mắt cứ tự chảy, chẳng dừng được. Nhớ mẹ nhiều lắm, thấy thương mẹ lắm, có chữ hiếu chẳng bao giờ viết trọn, mà cứ dặn lòng phải lơ đi, dẹp nỗi nhớ ấy vào trong 1 góc đi, để mẹ an tâm, không còn vấn vương gì nữa. Ngày cưới của ông anh, với người này là niềm vui, người kia là bận rộn, là trách nhiệm, là có chút mệt mỏi. Với mình, đó là ngày cười thay mẹ, khóc thay mẹ và lo lắng thay cho mẹ. Ngày cưới và nỗi nhớ đã được thả không phanh.

15/04/2017.

Tình thâm

Người xưa có câu, anh em thủ túc tình thâm. Nghe mà đau lòng. Tôi có một người anh. Hai anh em không ở chung từ bé. Ba tôi vốn dĩ hay nát rượu, chẳng có nhiêu tài mà ngạo mạn, lại có thói lăng nhăng. Mẹ tôi sinh tôi ra, thì chán cảnh rượu chè sớm tối, đem tôi về ngoại ở. Bà nội giữ anh tôi lại. Hai anh em chia cách từ thưở đó. Tôi giống mẹ bao nhiêu, anh tôi giống bố tôi bấy nhiêu. Ham chơi, ngạo mạn, hút sách, bất đắc chí và nóng tính. Hai anh em cũng chẳng thể nói chuyện gì ra hồn. Mẹ tôi thì luôn mong muốn anh em hàn gắn, tôi cũng thử vài lần nhưng chẳng được. Mẹ mất, tôi hứa với mẹ sẽ lo cho ảnh. Nhưng cũng chỉ lo vậy thôi, vẫn không có cảm giác thân quen, vẫn không thể chia sẻ được gì nhiều trong cuộc sống. Tôi thì luôn cố gắng cho cuộc sống của mình, ông anh thì vẫn dậm chân như hồi còn mẹ, vẫn gặp là than vãn “phải chi còn mẹ mẹ lo hết”. Tôi chỉ thở dài ngao ngán. Và rồi hai anh em dần ít gặp nhau hơn vì chẳng có gì để thể nói với nhau. Khác biệt giữa tôi và ổng ngày một lớn. Có những lúc mệt mỏi hay bệnh hoạn, tôi cũng chỉ biết cắn răng mà tự lo cho bản thân vì có gọi ổng cũng như không. Có những mong muốn, nói ra thì thật nực cười nhưng tôi chỉ hy vọng ông anh mình biết lo lắng và toan tính cho cuộc đời mình hơn. Đợt Tết rồi, nhà bên nội giải tỏa, ông anh được đền bù 1 mớ tiền. Thế là phát sinh đủ chuyện. Tiền giải tỏa không nhiều, người nhà – từ cô chú dì mợ – ai cũng muốn lấy cục tiền đó, kiếm một căn nhà khác để ổng có chỗ che nắng che mưa. Anh tôi thì chẳng biết tính toán gì, lại muốn lấy tiền đó đi làm ăn. Tôi đứng giữa, nghe điều ra tiếng vào từ họ hàng mà ức muốn khóc. Không than trách “sao mày không lo cho anh Quốc” thì lại nói “chưa giải tỏa mà đã tính toán tiền đền bù”. Chẳng ai màng để tâm đến cuộc sống của tôi. Năm rồi, tháng 11, tôi sốt li bì cả tuần, thấy cô đơn dễ sợ, chẳng thấy ai đủ thân thương để nhờ chăm sóc. Thôi thì đành cố gắng tự lập. Vụ nhà cửa, cắn răng đứng giữa làm người xấu đôi đường để cho xong chuyện. Ai dè đùng phát, ngay 14/2, ổng gọi tôi nói lấy vợ vì lỡ có em bé. Chuyện đã lỡ, mọi người cũng đồng ý, cũng đã nói là đám cưới đơn giản, chi tiêu vừa phải vì tiền bạc không có nhiều, lại phải lo chuyện nhà cửa. Nhưng mà ngưu tầm ngưu mã tầm mã, hai vợ chồng ông anh chẳng ai có suy nghĩ phải dành dụm gì cả, mọi thứ đều đặt chữ sĩ lên đầu. Chụp hình cưới, mua trang sức và đặt tiệc, chẳng biết dè xẻn, rồi cãi vã, rồi kêu khỏi cưới chỉ vì đơn giản là “uống Tiger chai to nhức đầu lắm”. Chuyện tiền bạc, chẳng ai muốn tính toán cả, nhưng tôi không tính không toán, cưới xong rồi sau? Đứa cháu sẽ như thế nào?  Anh em thủ túc, tôi vẫn lầm lũi lo cho ổng, để cho chửi như lời tôi hứa với mẹ, để rồi vác mặt nghe cằn nhằn, để sỉ vã. Để rồi khi tôi bệnh, mình tôi một mình. Tình thâm là thế chăng?

Ngày thứ bốn mươi

40 ngày ở cạnh em, bản thân bạn đã thay đổi dần. Quen dần việc ngủ trước 12h và dậy trước 7h30. Quen dần việc ngày ăn 03 bữa, quen dần việc có em bên cạnh, lảm nhảm và chém gió khí thế mỗi ngày. Quen dần việc ngón tay em cạ nhẹ vào bụng bạn mỗi khi chở em đi lòng vòng Sài Gòn. Quen dần việc mỗi tối ở nhà đọc sách và chat chit thay vì tọt ra RFC hay cf 1 mình. Cuộc sống thay đổi theo chiều hướng bình yên hơn, nhẹ nhàng hơn. Ở tuổi 32, quen và êu em là một may mắn. Vì sau vài lần yêu hết mình và ngã sml, sẹo đầy mình, bạn đã tự thân thỏa hiệp với cảm giác cô đơn. Đã quá quen với việc điện thoại chỉ để làm việc và chơi game. Đã quen với việc book vé xem fim 1 mình, mua pizza ngày khuyến mãi và cắm mặt ăn 3 bữa mới hết. Đã quen với việc lông bông đến tối khuya vì không biết về nhà để làm gì. Đã không còn cảm giác nói yêu thương và chat chit sến sẩm. Đã vài lần tổn thương người khác khi bước vào cuộc đời người ta để rồi nhận ra bản thân vô cảm rồi lạnh lùng bước ra. Đã từng lờn yêu. Và đã gặp được em, đã thay đổi, đã lại yêu thương.

Bạn vốn dĩ là một thằng ngốc, dù nhiều lần vấp ngã trong tình cảm, nhưng vẫn cứ giữ mãi một cách yêu. Thương ai đó, là lại quan tâm người ta hết mình, cứ lười tính toán. Cuộc sống vốn dĩ vô thường, chẳng ai cam kết và biết chắc ở cạnh ai đến khi nào, bao lâu. Nên khi còn ở cạnh nhau, cứ yêu thương em trọn vẹn. Nói là thế, nhưng trong tâm bạn, những vết sẹo cũ kĩ vẫn còn âm ỉ đâu đó chưa lành, tạo nên những bất an, những bóng ma, những lo sợ ẩn mình. Trực giác cứ khiến bạn lâu lâu lại bồn chồn, lo lắng về 1 ngày em lại rời xa bạn như những người cũ. Bạn sợ người ta thích và có cảm tình với bạn chỉ vì bạn cư xử tốt với họ. Bạn sợ người ta ở bên cạnh bạn chỉ vì họ chưa thực sự rung động với ai đó. Bạn sợ người khác ngộ nhận cảm giác “mến và tạm chấp nhận bạn vì cách bạn đối xử” với “rung động và thương yêu con người thật của bạn”. Để rồi một ngày khi trái tim cất tiếng với người khác, họ lạnh lùng phản bội – lừa dối – bỏ rơi – và rời xa bạn.

40 ngày, không nhiều nhưng cũng đủ để thân hơn, quen hơn, yêu thương nhiều hơn và sợ lạc mất nhau. 40 ngày nhưng hai đứa cứ ngỡ đã biết nhau vài năm. 40 ngày và dần dần bạn lại hy vọng lạc quan lần nữa – cũng có lẽ là lần cuối -trong tình cảm. Dear love, pls be nice to me this time.

SG, đầu tháng 03 / 2017.

Vì đời

Cả tuần rồi lu bu, nhiều sự kiện. Cảm nhận là bản thân bắt đầu trở lại với cuộc sống thường ngày. Việc lại ngập đầu, lại có nghìn thứ để học. Cuộc sống quay về với trục căn bản của nó. Công việc, tình yêu và rock. Tạm xa rời những chuyến đi, những vu vơ. Tuần sau apply vô công ty mới, tính xa rời vị trí manager, cuối cùng lại bị offer làm PM. Có lẽ việc chọn người. Đang cặm cụi học lại và học thêm 1 số thứ mới. Jade, nodejs, grunt và sass. Cố gắng trong nửa tháng tới có thể catch up và rèn luyện lại tay nghề sau gần 04 tháng bỏ bê đi rong. Bữa rồi, big fight với mấy chú trong nhà vì chuyện ông anh. Ức muốn chảy nước mắt, thì ra tiền bạc với mọi người quan trọng như thế. Hy vọng đây là lần cuối mình làm đứa đứng giữa, nhiều chuyện, bon chen, tính toán trong mắt mọi người. Vụ nhà cửa giải tỏa chưa đâu vào đâu, ông anh đùng phát tính tháng sau lấy vợ, làm mọi thứ mess up cả lên. Rồi cuối cùng mình lại là đứa fải giải quyết đống lộn xộn của ổng. Cuối năm thì lại có thêm đứa cháu để lo. Không lo, không tính toán sao được, khi lời hứa cuối cùng với mẹ nặng trĩu thế này. Đôi lúc, muốn bản thân là một thằng ích kỷ, không cần lo lắng cho ai cả, sống theo ý mình, rong chơi khắp nơi để thỏa chí tang bồng, mà có được đâu. Đời vốn không như mơ. Mối quan hệ giữa người với người cứ phức tạp, rối ren và đầy suy tính, đầy lo nghĩ. Đó cũng là lý do mình tạm không muốn làm PM, chán tiếp xúc với người rồi. Người duy nhất mình muốn chạm vào tâm hồn, muốn tiếp xúc là em, nơi mình có thể thoải mái, ngây thơ và sống thực với bản thân.

Tuần rồi, kỷ niệm 1 tháng của hai đứa, lần đầu bản thân can đảm để làm nhiều chuyện sến súa, lỡn con bà nó mợn như vậy. Nghĩ lại vẫn thấy vui vui, ấm áp và ngòn ngọt. Thì ra the classic combo nến, hoa, gấu & kem cũng zui như thế. Yêu thương và những chuyến đi là cách để mình có thể nuôi dưỡng “the day dreamer” trong mình. Cuộc sống cứ switch giữa đời và mơ, giữa bộn bề công việc suy nghĩ và những giây phút cạnh em, giữa những ngày cuối tuần được lon ton cạnh em và những cuối tuần cafe một mình coding và blogging. Cuộc đời của mình luôn có những may mắn đúng lúc. Được gặp em sau một chuyến đi dài và đầy liều lĩnh là một sự may mắn. Quân – sau chuyến đi – mới có thể đủ điên và đủ liều để biến những suy nghĩ trong đầu nó thành lời nói và hành động. Quen và yêu em trong những ngày lạc lối và rối ren này cũng là một may mắn khác của bạn. Không có em, chắc cuộc sống của bạn thiếu cân bằng lắm, rồi lại sẽ lưu lạc ở một xứ nào đó. Vẫn sẽ đang lạc lối lẩn quẩn như vài tháng rồi. Bởi thế, bạn cứ tin tưởng, sống tốt, sống hết mình vì mọi người, để tối ngủ ngon vì không có những băn khoăn, những hối hận thì một ngày nào đó, may mắn cũng sẽ đến mà thôi.

Viết lan man chút chút, rồi quay lại với công việc, với code, với email, với proposal, với đời.

Em ơi cafe buổi sáng

Sáng cuối tuần, lâu ơi là lâu mới mon men dậy lúc 7h, đánh răng rửa mặt rồi te te chạy qua đón em. 2 đứa đi ăn quán phở em và bố hay ăn. Quán nhỏ, trong hẻm, mà ngon quá chừng. Nước dùng vừa ăn, bò cũng ngọt, bánh phở không nát. Năm ngoái làm bên 3/2, chạy trên đường này suốt mà chẳng biết. Sài Gòn là thế, không quá to, không quá nhỏ nhưng có những quán riêng, chỗ riêng, mỗi đứa biết. Hôm nay ghé quán của anh, hôm sau ghé quán của em. Rồi một ngày sẽ trở thành quán của hai đứa. Sài Gòn dễ thương vậy đó. Ăn sáng xong hai con (Hêu và Gà) dắt nhau ra cafe chung cư ngắm phố đi bộ hết sáng. Nhẹ nhàng, đơn giản và bình yên. Những cuộc nói chuyện trên trời dưới đất, những cái nắm tay, quẹt quẹt giò, khều khều nhau, và thời gian trôi qua nhanh hết sức.

Lâu lâu lắm rồi, mới có cảm giác dễ chịu như thế này. Lúc vào thang máy, cách em chủ động níu lấy tay mình, dựa cằm vào vai, hai đứa nhìn nhau. Cả thế giới bỗng chốc thu bé lại bằng em ấy. Tình cảm với mình cũng chỉ cần đơn giản như vậy thôi. Hai đứa cạnh nhau, quan tâm nhau, để ý nhau, bằng những hành động chút chút, be bé. Cả hai chấp nhận nhau và tận hưởng con người thực sự của nhau. Chẳng cần gì to tát cả, chỉ thế thôi, mà chắc cũng ko dễ làm. Như mình, nhiều khi chỉ muốn một mơ ước be bé là cuối tuần thức dậy sớm, ngó sang bên cạnh và ngái ngủ nói “N ơi cafe buổi sáng hen“. Vậy đó, mà cũng không dễ chút nào.

Hơi say say vì bia, vì rock và vì nhớ em. Đi ngủ vậy. Viết cho những ngày trời thật đẹp và tim thật vui.

 

Ngày để nhớ

Note lại, để nhớ một ngày được bên cạnh Dori dài và nhiều như hôm nay. Sáng dậy sớm đi làm chung, tối đón em về, ăn sủi cảo, ghé thăm nhà chút, rồi đứa đi Acoustic, đứa đi RFC. Rock ra thì ghé Acoustic đón em về. Mong muốn 1 ngày nào đó, sẽ về chung một nhà chứ không phải nhà ai nấy về như hôm nay. Lúc ở RFC phiêu nhạc, bạn tự nghĩ, ước gì người với người giao tiếp với nhau không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng 1 sợi anten cảm xúc. Chạm nhau là hiểu đc nỗi lòng của nhau, để em hiểu được bạn chân thành trong mối quan hệ này như thế nào. Chuyện tình cảm, người khác thích dùng thước đo thời gian để chứng minh. Đối với bạn, bạn thích dùng sự ân cần và chân thành để đo hơn. Sau vài lần đau lòng và tan vỡ, bạn nhận ra rằng thời gian trong tình cảm là vô nghĩa. Cảm xúc vốn dễ cảm nhận, dễ nắm bắt và cũng dễ trôi xa. Trong một khoảng khắc, tình yêu cũng có thể bùng nổ và rực rỡ, cháy mãi mãi sau này nhưng cũng có thể lụi tàn dần nếu cả hai không biết chớp lấy thời cơ mà cứ chờ đợi, cứ suy tư, cứ lo lắng, cứ chờ cho tình cảm chín mùi. Tình yêu vốn không phải đo bằng thời gian, mà bằng khoảng khắc, bằng kỷ niệm, bằng sự bùng cháy của cảm xúc, bằng những nụ hôn bất chợt mà nồng nàn, bằng những ký ức khó phai, như bữa nay, như bữa 14/2, như cách mình bất chợt nắm lấy tay em ở Bitexco.

Note lại, để 1 ngày nào đó, chợt lãng quên cách yêu, chợt giận, chợt thấy ủ rủ, chợt muốn tự kỉ thì đọc lại để nhớ, để cười và để thương em hơn.

Ngày để nhớ ta sẽ mãi thương 17/02/2017.