18.01

1. Ocean 11th

Như đã đề cập trên FB, hết tuần thứ 10 mình còn 75kg. Tuần rồi mình có thử thay đổi lịch chơi thể thao tí, bỏ chạy bộ mỗi ngày 1 tiếng, thay vào đó thêm đánh cầu 3 lần/tuần, lần 2 tiếng, tính ra cũng phê như chạy bộ á. Theo như mục tiêu ban đầu thì mình đã đến 5kg cuối cùng, và mình có cảm giác 5kg này hơi bị chua à nha. Tuần trước tính ra: thứ 2 đánh cầu tay đôi với ku kia 2 tiếng, thứ 3 chơi gần 5 tiếng, thứ 4 bận thi nên nghỉ ngơi, thứ 5 chơi 2 tiếng, thứ 6 chơi 3 tiếng, thứ 7 làm thêm 4 tiếng, tổng cộng cũng gần 16h chơi cầu lông, ăn uống vẫn ngày 2 chén, tay phải mỏi thấy bà luôn mà xuống được có 1kg, khắc nghiệt thiệt á. Bắt đầu có cảm giác hơi hơi đuối. Nhưng mà mình dự tính là hết tuần thứ 13 – cũng tròn 3 tháng giảm cân thì phải, tức là còn 3 tuần nữa, mình phải còn 70kg. Giảm 5kg trong 3 tuần hồi 8x mình nắm chắc trong tay còn từ 75 xuống 70 thì mình dek có tí tẹo tự tin nào cả T_T. Thôi kệ tía nó, liều mạng 3 tuần nữa vậy. Không thành công thì cũng thành nhân. Có kích thích mới có phấn khích. Xong báo cáo cân nặng tuần này. Vu vơ chút nha.

2. Tết này có ai vui không?

Tết này mình có vui không? Bề nổi thì mình vui lắm. Đùng phát mình từ thằng mập ú thành 1 thằng mập mập, từ 1 thằng khiêng cái bàn tí thôi là thở phì phò thành một thằng mập chạy lon ton đánh cầu lông ít thở dốc vì lười di chuyển, hỏi coi ai lại chẳng vui, chẳng thích? Tết này đáng lý mình phải vui chứ vì mình khoẻ mạnh, mẹ mình cũng khoẻ mạnh, mẹ thấy mình ốm đi mẹ vui, mẹ vui mình càng vui, mẹ khoẻ mạnh mình còn vui mười lần nữa. Tết này đáng lý mình phải vui vì cái cảm giác chia sẻ và gánh vác phụ mẹ, một chút công việc, một chút gia đình, một chút dọn dẹp sắp xếp từ từ mỗi tuần cho đến Tết, mình còn tính chừng hăm mấy khiêng hai chậu tắc về trưng trước cái nhà be bé của mình trong khu nhà tập thể, mình tính dọn dẹp cái tủ bự bự để TV và một đống linh tinh khách để bầy mớ tiểu thuyết lên, refresh nhà lại tí, đáng lý ra mình hớn hở lắm. Phải chi mình hớn hở, mình thoải mái thực sự thì đã chẳng thức đây, ngồi vu vơ đây rồi, đáng lý là mình đang cặm cụi Giang Hồ Thập Ác để mong giây phút gặp mặt lần đầu của Tiểu Ngư Nhi và Tô Anh, để coi lại miêu tả cảm giác lần đầu gặp nhau của cả hai. Người ta hay nói cảm giác đầu tiên là thứ không bao giờ thay đổi được, mình tò mò không biết Cổ lão viết ra sao đây nữa. Đọc lại Giang Hồ Thập Ác, cảm xúc lạ lắm nha, lạ hơn cả coi AHXĐ nữa. Kì kì ghê lắm. Tự dưng mình thích Hoa Vô Khuyết và 1 số kha khá nhân vật thêm tí tí, bớt thích Tiểu Ngư Nhi đi chút chút, cái này gọi là đồng bệnh tương lân chăng? (Tự lẩm bẩm chút là lần nào đọc tiểu thuyết vũ hiệp của Cổ lão gia là văn mình lại bị ảnh hưởng, còn Ôn Thuỵ An hay Kim tiên sinh hay Huỳnh Dịch thì cứ như văn đổ đầu dân học Toán, chẳng thấm được tí nào).

Cái vụ Giang Hồ Thập Ác dẹp qua một bên đi, rảnh rỗi và tuỳ hứng (tức là không lười và cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn đến cuối truyện) mình sẽ lan man một bài vậy, còn giờ mình quay lại với Tết vui hay Tết không vui đã. Đáng lý cái niềm vui của mình nó sẽ vẫn đang nổi để che lấp những thứ không được gọi là vui phía dưới, ai dè tối nay bị bể show, niềm vui theo Titanic chìm nghỉm, lộ ra một đống câu hỏi mà mình chẳng biết trả lời ra làm sao. Chuyện là vậy, ai bạn bè thân với mình đều biết Chủ Nhật mình hay chở mẹ đi đâu đó nhà bà dì hay ông cậu (tức là dì với cậu mình á, nhưng mình khoái gọi thêm chữ bà dzí ông đằng trước). Thường mẹ thích xuống nhà dì Năm ngoài Thủ Đức tán gẫu, mình thì hay đem theo một quyển sách, nằm đọc sách nghe hai người 5-6 mươi tuổi cười nói sang sảng bà tám sau bếp, lặt rau pha café nấu khoai luộc cá gì đó, lòng vui gì đâu, lâu lâu giả điên nhằng một tiếng nói nhỏ tí cho con coi sách, chứng tỏ uy quyền của thằng con út và thằng cháu út cưng. Đó cũng là một dạng hưởng thụ không phải ai cũng có. Thường cuối tuần là như vậy, hôm rồi ông ngoại ở Quảng Ngãi vô, ở nhà ông cậu, hai mẹ con đổi địa điểm sinh hoạt về Bình Thạnh. Tính ra ông ngoại năm nay đã 85 nhưng mà còn tỉnh với cũng khoẻ lắm, đi về Quảng Ngãi – Sài Gòn năm 2-3 lần khám bệnh chơi chơi tỉnh bơ vậy á nha. Mẹ mình giống ông ngoại chỗ nói lớn, ông 85 mà giọng vẫn sang sảng, thiệt cũng mừng. Cậu mình cũng hơn 60, năm rồi Tết còn về quê nhậu bết nhầy ra đó, năm nay tự dưng xụi lơ, đi cứ chầm chậm, dắt xe cũng chầm chậm, sự sống trôi qua cũng chậm ơi là chậm. Cậu năm nay cũng muốn về quê nhưng ông không cho, ông nói mày đi đứng vậy về quê chi cho khổ, tim gan phèo phổi huyết áp bệnh tá lả, ở Sài Gòn cho nó khoẻ người. Năm ngoái cuối năm cậu nốc bia, đầu năm cậu nốc rượu, năm nay cuối hay đầu năm gì cậu cũng nốc thuốc đều đều. Tết này chắc cậu vui không nổi rồi. Cúng giao thừa rồi ba ngày Tết, thế này cậu cũng giờ này mà ở quê thì chắc người này ở thị xã về, người kia ở sông Vệ xuống. Tết này cậu không vui, năm sau chắc gì sức khoẻ khá nổi, chỉ mong không yếu đi mà thôi, Tết năm sau, sau nữa cậu có còn vui nổi không?

Ông ngoại có 3 trai 4 gái, 4 đứa cháu ngoại, 2 đứa cháu nội. Thường dịp Tết, không cậu thì dì về, có khi 1-2 đứa cháu về nữa, nhà tự dưng đông hơn, vui hơn nhiều. Năm nay xui sao, không ai về được, chẳng ai quét mớ mạng nhện, dẹp cái xó bếp, đem đống đồ lư hương trên bàn thờ ra chùi cho bóng loáng, con gái về thì bếp gọn gàng hơn, con trai về thì điện đóm TV này nọ đỡ nổi điên bất chợt hơn. Năm nay Tết nguội ngắt. Giao thừa này không ai xách nhang đứng kế ông khấn vái ông bà tổ tiên ngoài bàn thiêng, cũng chẳng ai đi với ông ra mộ bà ngoại. Ba mùng Tết, nhìn con cháu người ta ở Sài Gòn về, kéo xuống thăm ông đông nghịt, chẳng biết ông có vui được không nữa?

Dắt xe ra khỏi nhà ông cậu thì cái niềm vui Tết manh nha chuyển thành nỗi niềm năm mới mất tiêu. Hai mẹ con tiếp tục hành trình cuối tuần, qua Gò Vấp thanh toán tiền bạc, sẵn tiện ghé bên nội hỏi thăm bà nội Năm có khoẻ chưa. Mình phải kể thêm tí về nhà nội bên Gò Vấp, bà nội của mình vốn đứng thứ hai, có 3 người em gái mình gọi là nội tuốt: nội Ba, nội Tư, nội Năm. Hồi xưa, xui khiến sao không biết mà 4 ông nội không loạn lạc chia lìa bỏ xứ ra đi thì cũng về với ông bà nên bốn bà tụ lại ở chung, đỡ đần chăm con giúp nhau. Rồi hơn mười năm về trước, trong một năm cũng chẳng biết xui khiến sau mà bà nội mình với bà Ba, bà Tư rủ nhau ra đi nốt, còn mỗi bà Năm. Bởi vậy riết những người thuộc thế hệ thứ ba như mình đều coi bà Năm như bà nội chung của bốn nhà. Thường mùng một Tết mọi người có thói quen tạt về Gò Vấp chúc Tết nội Năm, rồi anh em họ hàng sum họp, kẻ nhậu người gầy xồng, mấy nhóc con thì kéo nhau ra quán điện tử (mình vẫn thích gọi mấy tiệm game hay net là điện tử). Bao năm nay, mùng một Tết vẫn như thế, như một tập quán ăn sâu vào con cháu bốn nhà. Nhưng (má nó lại nhưng nữa rồi) xui khiến tuần rồi bà bị tai biến, nhập viện một tuần, nói chung cũng nhẹ thôi, ai cũng nghĩ là không sao. Ai dè xuất viện về nhà, tự dưng sốt rồi bị lẫn, không nhớ ai, giờ lại vô viện nằm tiếp, chẳng thấy khá hơn được chút nào. Nghe mà buồn gì đâu. Những người lớn tuổi, một khi sức khoẻ yếu hoặc lẫn thì nó cứ vậy mà đi xuống mà thôi. Tết này còn ai kể mấy chuyện bụi đời hồi trước Giải Phóng của ba mình, tuy nghe từ bé đến giờ không biết nhiêu lần, nhưng lần nào nghe tới “nhớ hồi đó..” vẫn thấy khoan khoái như thường. Những câu truyện không bao giờ cũ cũng đã bắt đầu nhạt phai rồi. Ông chú, con của bà Năm, vừa có nhỏ con gái được hơn một tuổi, trán cao gì đâu, bắt đầu biết long nhong chạy quậy phá, đáng lý năm nay ổng phải vui lắm, mọi người kéo đến chúc Tết bà Năm, ổng ẵm đứa con, chỉ gọi anh này, chị kia, đủ thứ biệt danh như anh Quân mập, chị Chó Con, anh Bờm, chị Sửu. Rồi ổng dắt đứa đệ tử con đi nhậu, đi chơi xì dzách. Niềm vui tự dưng không còn trọn vẹn chút nào.

Rời nhà nội, chạy xe từ Gò Vấp về nhà, chừng hơn 30 phút thôi mà nghĩ vu vơ. Nghĩ về ông Bác mới mất 49 ngày hơn chút, nhà còn mỗi bà Bác và 2 chị, loay hoay 3 người phụ nữ. Bữa cúng 49 ngày, thấy bà Bác với hai chị loay hoay mà tội tội. Đó giờ thường mỗi ông Bác gánh vác làm đủ chuyện trong nhà, ăn vội hai ba miếng rồi xuống bếp coi phụ được gì cho hai chị. Tết này chắc nhà Bác cũng không vui nổi đâu. Ngó qua Y!M, thấy chị Ba vẫn còn nhớ ông Bác nhiều lắm. Tết này, bên Nội nhậu, thế nào cũng có người chậc lưỡi nhắc đến ông Bác Lệnh Hồ Xung, cái sự vui say 3 bữa đầu năm cũng mất cái thú vui vài lần. 25 tháng này về quê tảo mộ, không còn đại ca lãnh đạo, chiến đấu tưng bừng với giang hồ cù lao, không còn ai để cô Năm phàn nàn cứ ham nhậu chiều mù mịt, rồi ông Bác lè nhè “con quỉ cái hỗn”. 25 Tết này, có thêm một cái mộ mới nằm cạnh ba mình, phải mua thêm một bó bông giả, múc thêm dăm gàu nước. Tảo mộ lần này về Gò Công chắc im lặng lắm, chắc về sớm lắm, chắc không bị kẹt xe ở cửa ngõ thành phố như mọi năm, chắc buồn vu vơ lắm. Tết năm nay có ai vui không ta?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s